Ngày hôm nay tôi chính xác 22 tuổi. Tôi cảm thấy 22 tuổi chính là thời khắc đẹp cho mọi thứ, cũng là khoảng thời gian mơ hồ nhất thay vì những năm tháng cuối cấp ba. 22 tuổi, đứa muốn đẹp cũng chẳng đẹp hơn, đứa muốn xấu hơn lại chẳng thể được. Haha! Thực ra mà nói, mọi thứ cứ dần dần cố định nhưng lại vô cùng mơ hồ. Chẳng phải một đứa học sư phạm thì phải làm giáo viên hay sao. Thế cơ sự nào tôi đây lại cảm thấy bơ vơ và lạc lõng như thế chứ.
Hôm nay, tôi phóng xe máy đi hai tiếng đồng hồ từ quê chạy ra Đà Nẵng. Trên đường đi nghĩ bâng quơ các thứ. Tôi tự hỏi mình, 10 năm nữa tôi đang đứng ở đâu? Rồi tự hỏi mình, liệu có khi nào tôi lại cảm thấy bất ổn như hiện tại?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét